spot_img

Chàng trai Việt bị xe khách bỏ rơi ở Ấn Độ

Xem Thêm : Tìm hiểu về du lịch Trung Quốc điểm đến hấp dẫn nhất Châu Á

Giữa bùng binh nhộn nhịp, Dy Khoa đứng chờ hàng tiếng đồng hồ chỉ nhận được thông báo xe buýt không đến đón được.

Dưới đây là chia sẻ của Dy Khoa sống tại TP.HCM về chuyến đi Ấn Độ, qua 3 thành phố New Delhi, Ahmedabad và Mumbai vào cuối tháng 4 vừa qua.

Chuyến đi đầu tiên của tôi đến Ấn Độ là hơn 4 năm trước. Với khá nhiều kinh nghiệm đi du lịch nước ngoài một mình, tôi tự tin quay lại đất nước này một lần nữa mà không cần bạn đồng hành. Đã từng trải qua các chuyến tàu của Ấn Độ, lần này tôi muốn tìm hiểu thêm về các huấn luyện viên đường dài.

Theo kế hoạch ban đầu, tôi di chuyển đến Delhi – Ahmedabad và Mumbai – Delhi bằng hãng hàng không nội địa. Lộ trình từ Ahmedabad đến Mumbai tôi đi xe buýt, xe dịch vụ máy lạnh chất lượng cao giá vé hơn 500.000 đồng cho quãng đường khoảng 600 km nối hai thành phố lớn nằm ở Tây Ấn Độ.

Bé trai Việt Nam sang Ấn Độ bị xe khách bỏ rơi

Dy Khoa ở Delhi, Ấn Độ trong chuyến đi.

Tôi bay đến Ahmedabad và đặt vé xe buýt trên một nền tảng trực tuyến khá uy tín của Ấn Độ. Xe khởi hành từ 10h đêm đến 8h sáng hôm sau mới tới nơi, giúp mình tiết kiệm chi phí ngủ khách sạn.

Tôi chọn điểm lên máy bay ở Ujala Circle – một bùng binh lớn nằm giữa ba trục đường chính và 4-5 đường nhánh, cách trung tâm khoảng 15 km. Tôi đến sớm hơn một tiếng so với giờ khởi hành. Nhìn xung quanh, tôi bắt đầu lo lắng vì đường xá rất hỗn loạn. Công trường đang thi công, khói bụi dày đặc và không thấy bóng dáng một hãng xe nào.

Tôi nhắn tin cho kênh dịch vụ khách hàng của nhà xe trên ứng dụng Whatsapp, đây là kênh liên lạc duy nhất. Tôi thông báo rằng tôi đã đến điểm đón và không tìm thấy công ty. Tôi để lại số điện thoại cá nhân với lời dặn: “Khi nào có xe thì gọi cho tôi. Tôi là người nước ngoài, không biết gì về chỗ này. Ở đây lộn xộn lắm”.

Nhưng nền tảng trực tuyến liên tục thông báo rằng xe buýt bị hoãn, tổng cộng mất tới 1,5 giờ. Tôi tiếp tục trò chuyện với nhân viên trực điện thoại và được nhân viên phụ xe cung cấp số điện thoại. Tôi gọi nhiều lần nhưng không ai nghe máy nên tôi nhắn tin với hy vọng khi nào xe đến thì báo cho tôi. Từ hồi hộp đến sợ hãi, giữa một rừng người lạ chen chúc nhau lên xe.

Các phương tiện tại bùng binh Ujala Circle, thành phố Ahmedabad, phía tây bang Gujarat.  Ảnh: Dy Khoa

Các phương tiện tại bùng binh Ujala Circle, thành phố Ahmedabad, phía tây bang Gujarat. Ảnh: Dy Khoa

Khi hành trình trực tuyến của tôi đột ngột chuyển từ “Trì hoãn” thành “Đúng giờ”, tôi càng ngày càng cảm thấy bất an. Tôi đã hỏi nhân viên trực điện thoại qua tin nhắn nhưng không nhận được câu trả lời thỏa đáng. Sau đó, nhân viên xe buýt gọi điện nói rằng anh ta đã đi qua Ujala Circle và không thể đón tôi. Người này yêu cầu tôi đến một điểm khác trong thành phố để bắt chuyến tàu khác. Phía trực điện thoại khẳng định không có chuyến xe mới như phụ xe hướng dẫn, không hoàn trả tiền vé.

Tôi quay cuồng giữa hai luồng thông tin, càng tức giận vì không có tổng đài nào để phàn nàn. Khi đó, đồng hồ đã chuyển sang ngày mới. Từ Ahmedabad đến Mumbai bạn cũng có thể đi tàu, chuyến sớm nhất xuất phát lúc 6h sáng. Tôi định đi con đường này để kịp lịch trình ở Mumbai nhưng đành bất lực vì không đăng nhập được vào tài khoản cũ.

Nửa đêm, tôi đánh liều tìm vé máy bay giờ chót – thường đắt hơn nhiều so với vé đã đặt trước. Tuy nhiên, vé chuyến bay lúc 6h40 của tôi chưa đến 700.000 đồng, còn vé ngày thường là 1,6 triệu đồng. Tôi hạ cánh xuống Mumbai vào khoảng 8 giờ, sau một đêm cô đơn ở nước ngoài vì tắc đường.

Dy Khoa đến sân bay trong tình trạng lờ đờ sau gần 4 tiếng đồng hồ chờ xe buýt ở bùng binh.

Dy Khoa đến sân bay trong tình trạng phờ phạc sau gần 4 tiếng chờ xe ở bùng binh.

Đến ngày về, tôi đặt xe đưa đón từ trung tâm Delhi đến sân bay Indira Gandhi. Tuy nhiên, trải nghiệm vẫn giống như chuyến tàu không bao giờ đến ở Ahmedabad. Sự khác biệt có lẽ là ở thời gian chờ đợi – 1,5 tiếng – để nhận được thông báo không có xe buýt đến đón bạn ra sân bay. Tôi quyết định đi tàu cho kịp giờ làm thủ tục lên máy bay.

Bài học của tôi nếu quay lại Ấn Độ là hãy tin tưởng vào bản thân và bình tĩnh để xử lý mọi tình huống có thể xảy ra. Tôi sẽ ưu tiên di chuyển bằng máy bay hoặc tàu hỏa vì có sân bay và nhà ga cố định. Về việc đưa đón sân bay, lần sau mình sẽ hỏi dịch vụ của khách sạn dù giá có thể đắt hơn, để đảm bảo đúng tiến độ.

Thủ tục cấp thị thực của Ấn Độ không có gì thay đổi so với trước đại dịch. Công dân Việt Nam có thể nhận kết quả trong 24h hoặc chậm nhất là 72h kể từ khi nộp hồ sơ thành công. Mình gặp chút vấn đề là hộ chiếu mới được cấp lại sau 10 năm nên thông tin khai báo về các chuyến đi cũ cần phải đối chiếu lại, có thể hệ thống lâu hơn một chút nhưng không quá bốn ngày. Tôi đã được cấp thị thực du lịch thành công với giá 10,25 USD, thời gian lưu trú là 30 ngày.

Chuyến bay hạ cánh xuống thủ đô của Ấn Độ vào ban đêm, giảm thiểu khả năng tôi bị say nắng. Tuy nhiên, đến trưa ngày hôm sau, cơ thể tôi không thể thích nghi được với thời tiết nắng nóng lên đến 50 độ C. Tôi thấy chóng mặt, nhân viên khách sạn đã hỗ trợ bổ sung chất điện giải.

Những ngày tiếp theo ở Ấn Độ, tôi uống oresol với một chai nước lọc bên mình để tránh mất nước. Điều thú vị là các chai một lít của hầu hết các nhãn hiệu được bán với giá 20 rupee ở hầu hết các thành phố trong nước, mặc dù chi phí bữa ăn có thể khác nhau. Vì vậy, tôi chỉ uống nước đóng chai để đảm bảo sức khỏe, dù vòi nước uống công cộng rất phổ biến ở đất nước này.

Dy Khoa

Nguồn: https://360trick.com
Danh mục: Du lịch

Related Articles

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Stay Connected

0FansLike
3,372FollowersFollow
0SubscribersSubscribe
- Advertisement -spot_img

Latest Articles